Định nghĩa về cầu nhiệt là mô tả một hiện tượng cục bộ trong cấu kiện công trình, nơi có sự truyền nhiệt tăng đáng kể do các vật liệu có độ dẫn nhiệt cao xuyên qua hoặc bỏ qua lớp cách nhiệt. Đây là sự gián đoạn trong điện trở nhiệt đồng đều của tường, mái hoặc sàn. Sự gián đoạn này tạo ra con đường có trở kháng nhiệt thấp nhất cho dòng nhiệt đi qua. Định nghĩa chính thức dựa trên việc so sánh giữa cấu tạo được cách nhiệt theo thiết kế và cấu tạo bị ảnh hưởng tại vị trí cầu nhiệt. Chỉ số quan trọng là hệ số truyền nhiệt dài (hay còn gọi là giá trị Psi - Ψ), dùng để định lượng lượng nhiệt thất thoát thêm trên mỗi mét chiều dài của cầu nhiệt, ngoài phần được tính toán cho các khu vực phẳng thông thường. Việc định nghĩa cầu nhiệt cũng bao gồm việc hiểu hai dạng chính của nó: cầu nhiệt lặp lại, xuất hiện ở các khoảng cách đều đặn (ví dụ như các thanh gỗ khung trong tường khung), và cầu nhiệt không lặp lại (hoặc cầu nhiệt hình học), xuất hiện tại các điểm nối như góc tường hoặc xung quanh các ô cửa. Định nghĩa sẽ không đầy đủ nếu không đề cập đến hậu quả: tiêu thụ năng lượng tăng cao, nhiệt độ bề mặt bên trong giảm, nguy cơ ngưng tụ hơi nước, và ảnh hưởng xấu đến sự thoải mái cũng như sức khỏe người sử dụng. Do đó, định nghĩa về cầu nhiệt chính là làm rõ một dạng bệnh lý quan trọng trong công trình, đòi hỏi phải có các giải pháp thiết kế chủ đích nhằm đảm bảo xây dựng các công trình hiệu quả, bền vững và an toàn về mặt sức khỏe.